Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, Ta có thêm ngày nữa để yêu thương...Người mà thích điều lành, phúc tuy chưa đến song họa đã xa; người mà không thích điều lành, họa tuy chưa đến, song phúc đã xa...Người ta lúc nhắm mắt đi thì để cho sâu bọ tha hồ đục vào thân xác, thế mà lúc sống không chịu nhường nhịn nhau một chút là tại làm sao ?...Người tốt mà giàu , thế là trời thưởng; người xằng mà giàu, thế là trời phạt...Mặt trời đứng bóng thì xế, mặt trăng đã tròn thì khuyết, vật gì thịnh lắm thì suy...Gieo suy nghĩ, gặt hành vi. Gieo hành vi, gặt thói quen. Gieo thói quen, gặt tính cách. Gieo tính cách, gặt số phận....

Facebook Haco Chi

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

Bí quyết dạy con thành tài của người Do Thái

Chỉ hơn 13 triệu dân nhưng chiếm gần 40% tỷ lệ người đoạt giải Nobel, người Do Thái được xem là dân tộc thông minh nhất thế giới. Một trong những “bí quyết” là dạy con biết vượt khó, làm việc nhà, liên tục đặt câu hỏi… từ nhỏ. 
Những “bí quyết" này được chia sẻ trong hội thảo về phương pháp nuôi dạy con của các bà mẹ Do Thái, diễn ra tại Hà Nội sáng 30/6.

dothai-1372650188_500x0.jpg
Một bà mẹ Do Thái nuôi con tài năng. Ảnh minh họa: Guardian.co.uk.
Chuyên gia giáo dục Lại Thị Hải Lý, người đã trực tiếp đến Isarel - đất nước của người Do Thái - để tìm hiểu về phương pháp giáo dục trẻ tại đây cho biết, cách nuôi dạy con của các bà mẹ Do Thái khá đặc biệt.

Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2013

Tiếng gà gáy

Đã lâu lắm rồi, từ ngày ra thành học cấp hai, cấp ba cho đến đại học, ít khi nào tôi nghe được tiếng gà báo thức hoặc tiếng gáy yên ả giữa trưa hè.

Rộn ràng mùa dế

     

 (TNTS) Ở quê, mùa nắng khô khốc bụi, cây xác xơ còn cỏ thì trốn biệt. Nhưng chỉ cần một cơn mưa là thời tiết bớt nóng nực, cây cối xanh tươi, cỏ lú nhú xanh rờn và vang trời dế gáy, khiêu khích trẻ con. Mùa mưa, đồng nghĩa với mùa dế. Có ai nghĩ chuyện dế gắn với chuyện làm tour du lịch...


Nhưng cũng chỉ tính là đầu mùa. Khi đất lênh láng nước thì lũ dế phải tản cư trốn chạy lên những gò đất cao.

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

Mít non nấu với cá chuồn

Ở xứ Quảng có câu ca: Ai về nhắn với bạn nguồn/Mít non gửi xuống, cá chuồn gửi lên.

Món mít non nấu với cá chuồn - Ảnh: Thiện Nguyễn

Mít non nấu canh cá chuồn là món ăn dân dã, mộc mạc đã gắn bó bao đời nay với người dân xứ Quảng, như một mối tình gắn bó keo sơn giữa rừng với biển - mít non gửi xuống, cá chuồn gửi lên.

Mì Quảng lên... hương

Từ một món ăn dân dã, mì Quảng được xác lập kỷ lục châu Á và đang chờ đợi sẽ “trình diễn” ngay tại quê nhà với lễ công bố xác lập kỷ lục vào dịp festival di sản cuối tháng 6.

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

CHIM MÍA VÀ ĐƯỜNG TÁNG QUÊ HƯƠNG

Đoàn Ngọc Nam
chim mía

  Ông bà ta thường nói:
“Lúa thóc ở đâu - Bồ câu theo đó”

Quả thật vậy, ở đâu có đồng lúa chín vàng, tức thì thấy xuất hiện từng bầy chim bay lượn khắp đó đây. Đó là loài chim du thực, sinh con đẻ cháu thì ở tận núi xanh, mà sinh sống kiếm ăn lại xuống miền đồng nội, trong những vụ mùa lúa chín. Người nông dân đặt tên cho chúng nó là con chim gì đây?Đất Gò Nổi được tạo hóa ưu đãi tạo dựng thành vùng đất phù sa màu mỡ. Đồng lúa và ruộng mía được người nông dân gieo trồng khắp mọi nơi. Ruộng điền thì cấy lua, ruộng thổ thì trồng mía. Hai loại nông sản này san sát bên nhau, được trải dài khắp vùng, từ cực tây Tư Phú đến tận cực đông An Trường. Bởi vậy, mỗi khi nhớ đến CON CHIM MÍA, tôi không quên TÁNG ĐƯỜNG của Quê Hương. Hai món đặc sản này luôn luôn được đi đôi với nhau, như trái mít non và con cá chuồn vậy:

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Ấm nồng tình người xứ Quảng

“Có thể lấy con người đi khỏi quê hương, nhưng không ai có thể lấy quê hương ra khỏi con người”.
Hàng nghìn người Quảng về tụ họp ở ngày hội đồng hương.
Hàng nghìn người Quảng về tụ họp ở ngày hội đồng hương.
Có lẽ vì thế mà trong hai ngày 16 và 17.3 vừa qua, tại Công viên văn hóa Đầm Sen TP.Hồ Chí Minh, người Quảng ở phương Nam cùng nhau rủ về tụ hội để được nghe bài chòi, ăn mỳ Quảng, uống nước đậu ván…

Bánh đập bà Sáu

Quán chỉ có 4 cái bàn nhỏ, khách phải tự vừa ăn vừa trông chừng xe. Vậy mà bất kể trời Sài Gòn mưa hay nắng, quán bánh đập bà Sáu trên đường Ca Văn Thỉnh, quận Tân Bình lúc nào cũng đông khách… Thỉnh thoảng, khách xin thêm chén mắm thì nghe bà càm ràm: “ Ăn chi cố rứa mi”. Cái kiểu nói đó của bà già Quảng này thực ra là đang “mắng yêu” mà thôi!

Bánh tráng giòn béo, bánh ướt nóng hổi, mềm mướt đập lại với nhau rồi chấm vào thứ mắm cái từ Quảng Nam chuyển vào tạo nên vị đặc trưng. Có lẽ nhờ điều đó mà quán bánh đập của bà Nguyễn Thị Sáu (60 tuổi - quê gốc Điện Thọ - Điện Bàn) đông khách từ sáng đến chiều.


 Quán bánh của bà Sáu. Ảnh: M.KIỆT


"Thăng hoa" mì Quảng

Không hiểu vì sao miền Trung có “ngũ Quảng” nhưng món mì Quảng lại chỉ định danh riêng cho xứ Quảng Nam. Thức quà  dân dã của miền đất khó ấy giờ đã “vinh dự” được xếp vào 12 món ăn Việt Nam được công nhận giá trị ẩm thực châu Á.


Khi những cánh đồng vàng chỉ còn trơ gốc rạ, cây rơm “ngạo nghễ” đón nắng, gió góc vườn và lúa vàng khô đã yên vị trong những chum, mái trong nhà là lúc người làng mở hội vui bằng những tô mì gạo mới. Không hiểu “tô mì gạo mới” ấy có gì mà “ám ảnh” những người Quảng tha hương đến vậy?

Đây, Bê thui Cầu Mống !

Cuối năm, trời se se. Muốn nhắn với bạn phương xa về ăn miếng bê thui Cầu Mống, chấm vị mắm cái thơm lừng, nhấp chút rượu gạo để không phải quay quắt nhớ mùi tết quê hương...

Gần là phố bạn Đà Nẵng cũng có quán mang danh bê thui Cầu Mống, tít tắp Sài Gòn, Hà Nội, cũng lấy Cầu Mống đặt tên cho quán bê thui. Nhưng để tìm đúng cái vị bò tái ngòn ngọt, dai dai, bùi bùi, thịt màu hồng đào bắt mắt, da giòn rùm rụm, hay chén mắm cái thơm lừng, cay nồng của ớt, âm ấm của gừng thì phải tìm đến Cầu Mống thứ thiệt ở Điện Phương (Điện Bàn), nơi ngôi làng gắn với cây cầu được đặt tên cho một món ngon... nhớ đời.


Nhắn bạn phương xa, rằng để có được món bê thui
nổi tiếng

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

THỦ TƯỚNG CHU DUNG CƠ - TÂM SỰ TUỔI GIÀ: "HIỂU ĐỜI"


Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.
Qua một ngày mất một ngày. Qua một ngày vui một ngày. Vui một ngày lãi một ngày.
Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy.
Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.


Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi.

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Người Sàigòn



 Lần đầu tiên lên Sài Gòn là để đi thi đại học. Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y. Chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi. 


Ngay sau khi thi xong môn đầu tiên, hai đứa kéo nhau ra quán cạnh trường kêu hai dĩa cơm sườn. Cầm cái muỗng, cái nĩa để ăn cơm dĩa mà cứ lọng cọng.

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

Chợ nổi SÀIGÒN vào XUÂN

Hằng năm, mỗi độ Xuân về, Sàigòn tràn ngập sắc hoa tại các chợ hoa phục vụ Tết .Nhưng không nhiều người biết tại Sàigòn cũng có một chợ nổi trên sông trên bến dưới thuyền dù nó đã có từ lâu lắm rồi . 
Theo thông lệ, hàng năm cứ vào ngày 20 tháng Chạp đến sát Tết, có rất nhiều thuyền chở hoa và trái cây từ các tỉnh miền Tây về cập bến tại Bến Bình Đông, Bến Phú Định Quận 8 phục vụ thú vui thanh cảnh và làm đẹp thêm trong từng căn nhà của người Sàigòn vào những ngày Tết.

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

Bánh Nổ Ngày Xuân

Nguyễn Văn Chương
                                                      alt

Người dân nhiều nơi trong tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi, ngày xuân thường làm các loại bánh để cúng ông bà và ăn Tết, như bánh in, bánh thuẫn, bánh gai, bánh tét, mâm ngũ quả, v.v. nhưng không thể thiếu được món bánh nổ. Không có bánh nổ, coi như chưa phải ăn Tết.

Bánh tráng cuốn thịt heo xứ Quảng

 

Đây là món ăn mà thực khách tự cuốn lấy cho mình những chiếc nem (theo cách gọi của người miền Bắc) hay gỏi cuốn (theo cách gọi của người miền Nam) với thành phần chủ yếu là thịt heo luộc và các thức gia giảm tuỳ ý như rau sống, bánh mì ướt, bánh đa (bánh tráng) chấm với nước mắm nêm thật cay.

Bánh tổ Quảng Nam

                                       alt

"Bánh tét, bánh tổ, bánh nổ, bánh in" là những loại bánh truyền thống lâu đời của người dân đất Quảng vào ngày Tết âm lịch hằng năm.
Bánh tổ, cái tên thoạt nghe vừa dung dị, vừa gợi lên chút gì của quá khứ, được làm từ hai nguồn nguyên liệu chính là đường và bột nếp. Đường ở đây là đường bát, đặc sản của Quảng Nam, thứ đường chỉ to bằng cái bát (chén) ăn cơm, khá cứng, có mầu từ nâu đà đến đen sẫm. Nếp cũng là loại nếp hạng nhất, rất dẻo và thơm. Để thêm phần hương vị, người dân đất Quảng lại dùng thêm mè và nước gừng.

Bánh bèo Quảng Nam

 

Hoàng Lộc sưu tầm
\
 Thấy bài viết vui , gợi nhớ bên quê. Chép để bà con đọc để thèm ăn !!!!!!
Bánh bèo Quảng Nam không mỏng như bánh bèo Huế và Sài Gòn - mà khá dày, cắn vào phải sừng sực mới...chịu .Chén dùng hấp bánh bèo là chén đất miệng trẹt. Bánh chín, bột nở, mặt bánh trắng như cơm dừa, vươn gần sát vành miệng chén.

Cá chuồn & mít non xứ Quảng

                                              alt

Ngoài món mì Quảng nổi tiếng, xứ Quảng còn có một món an độc đáo mà có lẽ không người Quảng nào lại không ưa thích: đó là cá chuồn và mít non. Khi nhìn vào mâm cơm xuất hiện đia cá chuồn là biết mùa hè đang tới. Vào mùa này, các chợ xứ Quảng tràn ngập cá chuồn.

Chè lục tàu xá

alt


Cùng với xí mà, lường phảnh, tàu xá cũng là món ăn đã theo chân các Hoa kiều và người Minh Hương du nhập vào thương cảng Hội An từ những thế kỷ trước. Nhưng đến nay cái nguồn gốc xa xa của nó ít ai còn nhớ. Người ta cho biết rằng Tàu xá là món ăn mang đậm vị Hội An.

Phong vị Cao Lầu xứ Quảng

alt



Cọng mì dai dai hòa vào mùi thơm của rau, của nước lèo, chất béo của đậu phọng, của thịt thà… Người Sài Gòn đi ăn Cao Lầu bỗng thấy ngon và lạ miệng. Còn người gốc Hội An (Quảng Nam) lại đến quán, thưởng thức món Cao Lầu để tìm lại một chút phong vị quê nhà…

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Hương tết Quảng giữa lòng Sài Gòn

(QNO) -  Những cây bánh thờ đủ màu sắc, những sọt bánh tét, bánh rò nóng hổi thơm lừng, bánh tráng được nướng vàng ruộm cho vào bao bóng chở đi khắp nơi.
Có góc chợ, người ta xúm xít lại mua củ môn thọ về để dành nấu canh trong ba ngày tết… Chợ Bà Hoa (quận Tân Bình, TP.Hồ Chí Minh) những ngày này nồng nàn và đậm hương tết xứ Quảng.
Những người đàn bà Quảng Nam chính gốc đi chợ Bà Hoa để mua cát về đổ lư hương, mua vài tán đường đen về làm bánh và cả nén về khử dầu cho thơm…
Những người đàn bà Quảng Nam chính gốc đi chợ Bà Hoa để mua cát về đổ lư hương, mua vài tán đường đen về làm bánh và cả nén về khử dầu cho thơm…
Những cây bánh thờ được bày bán khắp chợ Bà Hoa và được nhiều người Quảng sinh sống ở Sài Gòn mua về chưng bàn thờ ông bà trong ngày tết.
Những cây bánh thờ được bày bán khắp chợ Bà Hoa và được nhiều người Quảng sinh sống ở Sài Gòn mua về chưng bàn thờ ông bà trong ngày tết.
Bánh tráng – gốc Quảng nướng vàng ruộm.
Bánh tráng – gốc Quảng nướng vàng ruộm.
 Bánh thuẩn được bày bán khắp chợ.
Bánh thuẩn được bày bán khắp chợ.
Bánh tét, bánh rò nghi ngút khói được bà con mua về cúng tất niên.
Bánh tét, bánh rò nghi ngút khói được bà con mua về cúng tất niên.
Lò bánh bà Ngất (chợ Bà Hoa) những ngày này “ngập” trong mùi bánh tổ, bánh nổ, bánh tét, và người đi mua tấp nập. Bà Ngất là người Điện Bàn, cả đời làm bánh bánh cho người đồng hương của mình.
Lò bánh bà Ngất (chợ Bà Hoa) những ngày này “ngập” trong mùi bánh tổ, bánh nổ, bánh tét, và người đi mua tấp nập. Bà Ngất là người Điện Bàn, cả đời làm bánh bán cho người đồng hương của mình.
Củ kiệu, dưa món… cũng được bày bán đầy ở chợ Bà Hoa.
Củ kiệu, dưa món… cũng được bày bán đầy ở chợ Bà Hoa.

Môn và củ hành là thứ không thể thiếu trong bữa ăn ngày tết của người Quảng. Hai thứ này cũng được bà con đem từ Quảng Nam vào bán cho bà con ở Sài Gòn.
Môn và củ hành là thứ không thể thiếu trong bữa ăn ngày tết của người Quảng. Hai thứ này cũng được bà con đem từ Quảng Nam vào bán cho bà con ở Sài Gòn.

Ngải Cứu- Mỹ phẩm thiên nhiên cho làn da

Ngải Cứu- Mỹ phẩm thiên nhiên cho làn da

Là một loài thảo dược có công dụng rất tốt để chữa nhiều bệnh, ngải cứu còn có công dụng nữa mà có thể các bạn chưa biết, đó là dưỡng da, trị mụn.


Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

TÔI MƠ GIẤC MƠ VIỆT NAM: MỘT XÃ HỘI THỊNH VƯỢNG, TỰ DO, DÂN CHỦ, VĂN MINH

TÔI MƠ GIẤC MƠ VIỆT NAM: MỘT XÃ HỘI THỊNH VƯỢNG, TỰ DO, DÂN CHỦ, VĂN MINH

Bài diễn văn tại Hội nghị Bác ái Á Châu – Thái Bình Dương, ngày 22 tháng 5, năm 2008, tại Hà Nội, Việt Nam
Phùng Liên Đoàn
Chúng tôi nhận được bài này từ một cộng tác viên gửi cho, sau khi đọc thấy không thể không đưa lên trang mạng để đông đảo bạn đọc trong nước, nhất là thế hệ trẻ Việt Nam, cùng chia sẻ với Giấc Mơ Việt Nam của TS Phùng Liên Đoàn mà theo chúng tôi biết, sau gần 5 năm suy nghĩ thận trọng, vượt qua rất nhiều khó khăn để hoàn tất một chương trình chi tiết, đến nay ông đã tiến hành những bước khởi đầu thuận lợi.
Dẫu đây là bài diễn văn đã được chuyền nhau trong nhiều giới, vẫn xin được coi lời mở đầu vắn tắt này như một thông điệp gián tiếp gửi đến tác giả để xin phép, và cũng là bày tỏ sự kính trọng đối với tấm lòng nhiệt huyết vì đất nước của ông.
Bauxite Việt Nam
Kính thưa quí vị,
Tôi là Phùng Liên Đoàn, 68 tuổi. Tôi đã đi học và làm việc ở Việt Nam 21 năm, ở Hoa Kỳ 47 năm.
Tôi xin phép đọc bài thơ của Nguyễn Bá Trác mà tôi đã thay đổi chút ít cho phù hợp với cuộc đời của tôi.
Trượng phu đã không hay xé gan chẻ cật phù cương thường Hà tất tiêu dao bốn bể lưu lạc tha phương Trời Nam nghìn dặm thẳm Non nước một màn sương Giấc mơ ngày lên đường.
Những dòng thơ kế tiếp đây cũng được tôi hiểu theo một cách đặc biệt
Chí chưa thành Danh chưa lập Tuổi trẻ bao lâu mà đầu bạc Trăm năm thân thế bóng tà dương Giấc mơ ngày lên đường!
Thưa quí vị, tất cả chúng ta đều có những giấc mơ khi ta lớn lên. Ta mơ ta sẽ là ai, mơ về những điều ta sẽ làm, những điều ta mong muốn, những gì làm cho ta hạnh phúc, và tương lai của gia đình con cái ta.
Tôi sinh ra ở làng Bát Tràng, chỉ cách đây 7 km xuôi nước sông Hồng. Các vị niên trưởng tại làng tôi rất tự hào về quá khứ huy hoàng của làng quê, nơi đã có nhiều người đỗ học vị Tiến sĩ vào những thế kỷ 15-17. Nhưng khi tôi lớn lên tại làng vào khoảng 1940 – 1949, tôi nhớ rõ là cả làng không có một nhà trẻ, một trường học, một thư viện, một bệnh xá; và trẻ con chúng tôi phải đi chân đất không có giầy. Người Pháp và người Nhật làm chủ chúng tôi. Họ sử dụng các viên chức người Việt để áp chế người Việt. Tôi nhớ sơ sơ về nạn đói kinh hoàng năm 1945 khi tôi mới 6 tuổi. Tôi nhớ bố tôi đã rời nhà để lên rừng tham gia kháng chiến do Hồ Chí Minh lãnh đạo. Tôi nhớ rõ mẹ tôi chỉ được đi học 2 năm vì phải nuôi bố mẹ đau ốm và ở tuổi 24 đã phải một thân nuôi 6 anh em chúng tôi. Hai em của tôi đã chết vì bệnh tật rất thông thường.
Lúc đó, giấc mơ của tôi là thoát khỏi sự đô hộ của người Pháp, để bố tôi trở về với gia đình và tôi được đi học ở Hà Nội.

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012

Hành trình tìm chữ Việt cổ

“Cuộc hành trình đi tìm chữ Việt cổ” là công trình công phu, được nhà nghiên cứu Đỗ Văn Xuyền (tức nhà văn Khánh Hoài) bền bỉ thực hiện 50 năm nay với sự trợ giúp của nhiều nhà nghiên cứu uy tín, tâm huyết với lịch sử và văn hóa Việt Nam.

Nhà nghiên cứu Đỗ Văn Xuyền (phải) và nhà văn Đặng Vương Hưng.       Ảnh: ĐỖ QUANG
Nhà nghiên cứu Đỗ Văn Xuyền (phải) và nhà văn Đặng Vương Hưng. Ảnh: ĐỖ QUANG
Tại Trung tâm Văn hóa Người cao tuổi Việt Nam (phố Hồ Đắc Di, Hà Nội) vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ: Nhóm nghiên cứu Người tiền sử và Cội nguồn dân tộc của Trung tâm đã công bố phần 1 cuốn sách “Cuộc hành trình đi tìm chữ Việt cổ” của nhà nghiên cứu Đỗ Văn Xuyền. Công trình này đã gây xôn xao dư luận nghiên cứu và báo giới trong những năm gần đây.

Miền Thuận Quảng

Sau ngày Huyền Trân về Chiêm Quốc (1306), Thuận Hóa Quảng Nam cùng chung nhau vùng đất châu Ri (châu Lý) ở phía nam đèo Hải Vân. Dưới quyền cai trị của Tổng trấn Nguyễn Hoàng (1570), Thuận Hóa Quảng Nam hình thành một vùng văn hóa kinh tế chính trị quan trọng của nước Đại Việt ở phía nam gọi là miền Thuận Quảng.
Kỳ 1:  Vùng đất bảo vệ Kinh kỳ
Sách Đại Nam thực lục tiền biên của Quốc sử quán triều Nguyễn còn ghi: Năm Nhâm dần (1602), mùa thu tháng 7, chúa Tiên Nguyễn Hoàng: “Đi chơi núi Hải Vân, thấy một dải núi cao giăng dài mấy trăm dặm nằm ngang đến bờ biển”. Chúa khen rằng: “Chỗ này là đất yết hầu của miền Thuận Quảng”. Liền vượt qua núi xem xét hình thể, dựng trấn dinh ở xã Cần Húc (Duy Xuyên) xây kho tàng, chứa lương thực, sai hoàng tử thứ sáu trấn giữ”(1). Hoàng tử thứ sáu đó là ông Nguyễn Phúc Nguyên.
Chùa Linh Ứng tọa lạc ở phường Hòa Hải, quận Ngũ Hành Sơn.
Chùa Linh Ứng tọa lạc ở phường Hòa Hải, quận Ngũ Hành Sơn.
Hai ngôi lăng cổ lớn nhất của người Việt trên đất Quảng
Hơn mười năm trấn thủ Quảng Nam (1602-1613), Nguyễn Phúc Nguyên đã giúp chúa Tiên mở mang bờ cõi về phía nam và tổ chức Hội An thành một đô thị cửa biển quan trọng vào bậc nhất của xứ Đàng trong thời bấy giờ. Nặng nợ với đất Quảng Nam, khi bà vợ chính của ông là Mạc(2) Thị Giai qua đời (1630), Nguyễn Phúc Nguyên đã đưa táng bà tại núi Chiêm Sơn thuộc huyện Duy Xuyên, xây lăng Vĩnh Diễn. Người con trưởng của Nguyễn Phúc Nguyên với bà Mạc Thị Giai là Nguyễn Phúc Kỳ (thay cha làm trấn thủ Quảng Nam từ năm 1614). Đến năm 1631, ông Kỳ chết đột ngột, mộ phần của ông được táng tại xã Thanh Quít huyện Điện Bàn(3). Em của Phúc Kỳ là Phúc Lan lấy con gái họ Đoàn ở huyện Diên Phước, thay anh làm trấn thủ Quảng Nam. Sau đó (1635), Phúc Lan lên ngôi chúa gọi là chúa Thượng, bà con gái họ Đoàn theo chồng ra Kim Long (Thuận Hóa). Chăn gối với chồng thêm 13 năm nữa thì chồng mất (1648), con trai bà là Nguyễn Phúc Tần lên ngôi chúa.

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Người đẹp Sài Gòn xưa: Chiếc Solex và tà áo dài

Xin mượn tạm danh hiệu ‘Người đẹp Bình Dương’ của nữ minh tinh một thời nổi tiếng, Thẩm Thúy Hằng, để đặt tên cho đoạn viết này về Người Ðẹp Sài Gòn. Theo nhận định có phần chủ quan của tôi, những người đẹp Sài Gòn vào thời 60s có những nét đẹp mà các cô gái ngày nay không thể nào sánh bằng. 
Hãy tưởng tượng một hình ảnh người đẹp Sài Gòn qua thơ Nguyên Sa mà nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã phổ nhạc: Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát, Bởi vì em mặc áo lụa Hà Ðông. Áo dài may từ lụa Hà Ðông thướt tha, mềm mại. 
Ðẹp nhất là cảnh những cô gái mặc áo dài đi trên chiếc xe Velo Solex, loại xe của Pháp có gắn động cơ phía trước. 

Tưởng cũng nên có đôi dòng về chiếc Solex của thời Sài Gòn những năm 1960. Ði Solex là cả một nghệ thuật, đòi hỏi sự khéo léo vì phía đầu xe rất nặng. Ấy thế mà những cô gái Sài Gòn vẫn tha thướt trên chiếc Solex trước những cặp mắt mê mẩn của cánh đàn ông.



Người đẹp & Velo Solex
Vào những năm đầu thập niên 60, hình ảnh những nữ sinh ngồi trên chiếc xe Solex

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

Người mê phở nói chuyện phở







Cả hơn tuần nay tôi ể mình, không có ra ngoài. Hồi sáng thấy trong người khỏe lại, chợt thèm phở cách gì.
Nhắc đến phở là đúng băng tần của tôi rồi, bởi vì tôi có rất nhiều kỷ niệm riêng tư về phở với ông bô của tôi, kể hoài không hết. Nay đã về hưu, và ông bô tôi cũng đã leo lên bàn thờ ăn xôi nghe kèn từ hơn 30 năm nay rồi, nhưng mỗi lần ăn phở đều ít nhiều nghĩ đến ông bô tôi.
Mặc dù xuất thân "Cao Cẳng Sư Cụ Đông Dương", ông bô tôi vẫn thuộc loại thầy giáo thủ cựu, đạt tiêu chuẩn "thứ nhất hay chữ, thứ nhì dữ đòn", mà tôi lại là con trai đầu lòng - cậu cả con bà hai, loại "con đợi con chờ, con cầu con khẩn" - nên được ổng cưng lắm, mà càng cưng lại càng chết... cha tui! Ổng o ép tôi từ cái học đến cái ăn, muốn nhào nặn tôi thành một "bản sao" của ổng. Về cái học thì thỉnh thoảng ổng lại múa roi mây, bắt chia “vẹc bờ” các “tăng” các “mốt”, lạng quạng là ổng lôi tôi ra "uýnh biểu diễn" cho đám học trò của ổng coi chơi, uýnh đến nỗi không lớn được, thành thử bây giờ vóc vạc nhỏ thó. Về cái ăn thì ổng ăn cái gì, tôi phải ăn cái đó, ổng ăn kiểu gì tôi phải ăn kiểu đó.

Phở phiêu lưu ký, Tin tức trong ngày, pho, pho Viet, nuoc pho, soi pho, pho Ly Quoc Su, pho Dau, nau pho, banh pho, am thuc, mon ngon de lam, mon ngon
 
Riêng về phở thì gần hết một đời, tôi vẫn chưa thấy ai mê phở như ông bố tôi. Đối với ổng, ăn phở không phải để ăn cho no, mà để ăn cho... sướng! Hồi 1954 trở về trước ở Hà Nội, thành phố bé bằng cái bàn tay, không tiệm phở nào mà ổng không dẫn tôi tới ăn thử, để chọn những chỗ ngon nhất theo cái "gu" của ổng. Ổng chê phở Cửa Nam là nước không trong, bánh không mỏng, không dai, nhất là ổng cực lực đả kích món phở tái sách của tiệm này. Theo ổng, phở thì phải là phở bò, và là phở chín, thịt mới thơm, còn tái thì có mùi gây của thịt bò sống, làm mất mùi phở, đồng thời thịt sống làm nước phở "đục như nước cống", ăn phở tái là không biết ăn phở(!). Ổng cũng thích nhậu sách bò lắm chớ có phải không đâu, nhưng phải là sách chấm tương gừng, ăn với húng giũi thôi, không thể cho vào phở được. Ổng chê phở Cửa Nam thua xa phở Cầu Gỗ. Ổng có thể ăn phở sáng-trưa-chiều-tối-khuya, từ sớm tinh mơ đến tối mịt mờ khuya lắc khuya lơ, bất cứ lúc nào, và có thể ăn ngày này sang tháng khác. Ổng coi phở như một món ăn chơi, thích lúc nào thì ăn lúc nấy, ăn lấy hương lấy hoa thôi. Một phần cũng vì bát phở (từ ngày vô Nam tôi mới quen kêu bằng tô phở) Hà Nội thời đó nhỏ xíu, ít xỉn, nông toẹt - tiếng văn chương kêu bằng "thanh cảnh " - tuổi thiếu niên trổ giò của tôi hồi đó thì chỉ húp ba bốn húp là tiêu bát phở! Chả là phở gánh Hà Nội ngày xưa không ăn bằng thìa (muỗng), chỉ có đũa để gắp, và... kê miệng húp!

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012

ÔNG TỔ THẦN NÔNG LÀ HÁN HAY VIỆT?

ÔNG TỔ THẦN NÔNG LÀ TÀU HAY NGƯỜI VIỆT?
     
 Nhiều học giả ngoại quốc khi nghiên cứu về lịch sử Việt Nam đã hết sức ngạc nhiên xen lẫn thán phục dân tộc Việt Nam, một dân tộc mà huyền thoại và hiện thực đan quyện hoà lẫn với nhau đến nỗi khó có thể phân biệt đâu là huyền thoại đâu là hiện thực nữa. Mỗi dân tộc đều có những truyền kỳ lịch sử được thần thoại hoá thể hiện lòng tự hào dân tộc mang tính sử thi của mình. Thật vậy, huyền thoại Rồng Tiên về ngọn nguồn huyết thống Việt tuy đượm vẻ huyền hoặc nhưng lại tràn đầy tính hiện thực, thấm đậm nét nhân văn của truyền thống nhân đạo Việt Nam. Huyền sử “con Rồng cháu Tiên” là niềm tự hào của nòi giống Việt. Đã là người Việt Nam thì không ai không một lần nghe truyện cổ tích Họ Hồng Bàng. Thật vậy, ai trong chúng ta mà không biết về nguồn cội Rồng Tiên với thiên tình sử của “Bố Lạc Mẹ Âu” mở đầu thời kỳ dựng nước của dòng giống Việt.
     Kể từ khi Ngô Sĩ Liên dẫn truyện họ Hồng Bàng trong “Lĩnh Nam Trích Quái” để chép kỷ Hồng Bàng trong bộ Đại Việt sử ký Toàn Thư, thì lần đầu tiên truyền thuyết khởi nguyên của dân tộc được ghi trong chính sử nước ta. Điểm đặc biệt là

Cộng Đồng Bách Việt: Hiện Thực Lịch Sử Của Truyền Kỳ “Trăm Trứng Nở Trăm Con”

Chúng ta đang sống trước thềm của thiên niên kỷ thứ ba nên mỗi khi nghĩ về huyền thoại Rồng Tiên thì thoạt đầu, ai trong chúng ta cũng nghĩ rằng là truyện huyền hoặc, hoang đường. Dù có tự hào là con Rồng cháu Tiên nhưng với ý nghĩ đơn giản của đời thường, chúng ta vẫn hoài nghi vì trên đời làm gì có truyện người đẻ ra trứng, rồi trứng nở ra người? Với tất cả tấm lòng và thái độ trân trọng nghiêm chỉnh và với phương pháp nghiên cứu huyền thoại để tự đặt mình vào hoàn cảnh lịch sử thời cổ đại thì những ẩn ý hàm tàng trong huyền thoại sẽ gợi mở sáng tỏ, minh nhiên lý giải những vấn nan khúc mắc tự ngàn xưa. Có một thực tế mà chúng ta phải hiểu rõ đó là tất cả các dân tộc thời cổ đại đều tin tưởng thần linh chở che trong mọi sinh hoạt cuộc sống. Thật vậy, khi con người vừa bước ra khỏi thời kỳ ăn lông ở lỗ của thuở hồng hoang để bước vào hình thái xã hội ban sơ, con người cảm thấy nhỏ nhoi trước sức mạnh kỳ bí của thiên nhiên nên yếu tố thần linh ngự trị trong mọi sinh hoạt của họ.